Sankeeth Udayakumar TEDx | Sankeeth Udayakumar | TEDxYouth@DaeguIntlSchool
URL: https://www.youtube.com/watch?v=sKtsYPCCleM Video ID: sKtsYPCCleM ============================================================ Transcriber: Hanh Phan Reviewer: Manlin Fang Chào mọi người! Colin khởi động về chủ đề nô lệ. Tôi sẽ nói về phân biệt chủng tộc. Là một người ngoại quốc tôi đã có một chuyến đi đầy trải nghiệm Chuyến phiêu lưu này cũng đi cùng với những thử thách riêng của nó như việc học một ngôn ngữ mới và thích nghi ở một xã hội mới. Tôi đã mất kha khá thời gian để hòa nhập vào môi trường xung quanh và thích nghi với cuộc sống ở Hàn Quốc. thật may là tôi đã thích nghi được với cuộc sống ở Hàn Quốc Ngoài những khó khăn mà người ngoại quốc thường gặp phải, một khó khăn người nước ngoài phải đối mặt, chính là chứng bài ngoại. Trước khi nói sâu hơn về trải nghiệm của tôi về chứng bài ngoại, tôi muốn làm rõ nghĩa của thuật ngữ này. Theo từ điển Oxford, chứng bài ngoại là sự ghét bỏ hoặc thành kiến, bài xích người nước ngoài Chứng bài ngoại người Trung Quốc khá phổ biến và là vấn đề tôi phải đối mặt. Và là vấn đề tôi phải đối mặt. Để bắt đầu, tôi xin đưa ra một số thống kê ngắn gọn về số người nước ngoài sống tại Hàn Quốc. Hiện có khoảng 2,5 triệu người nước ngoài đang sinh sống tại Hàn Quốc. Là một người ngoại quốc sẽ có nhiều thay đổi trong đời. Mọi trải nghiệm bạn có đều mang lại những bài học quý giá giúp bạn trưởng thành hơn. Hôm nay tôi muốn chia sẻ một vài trải nghiệm và bài học mà tôi đã tích lũy được. Tôi bắt đầu sống ở Hàn từ năm 2010, khi chỉ mới 1 tuổi rưỡi. và tôi không có ký ức nhiều về thời gian đó nên ta cùng nói tại thời điểm ngày đầu tiên tôi học mầm non. 2013 là năm đầu tiên của tôi tại Trường Quốc tế Daegu (DIS.) Tôi nhớ rõ năm đầu tiên được nhận vào DIS. ông Masrani, khi đó là Phó Hiệu trưởng, muốn tôi làm bài kiểm tra đầu vào, yêu cầu tôi nhận biết về màu sắc, làm một vài phép tính đơn giản và phát âm các từ, cụm từ đơn giản và sự thật chứng minh rằng tôi đã ở đây. Tôi đủ điều kiện nhập học mầm non tại trường DIS. Khi ở mầm non và tiểu học, tôi khá ngây thơ với những khác biệt về văn hóa mà mình sắp đối mặt. Tuy nhiên, tôi đã có những trải nghiệm sâu sắc về rào cản ngôn ngữ hiện hữu. Vốn từ vựng tiếng Hàn của tôi trước đó là “Vâng (Yeah)” và “Cảm ơn (Kamsahabnida)“. Thời điểm đó sự nhạy cảm và nhận thức về văn hóa của tôi vẫn chưa quá rõ ràng. Tôi phải học lại từ đầu cả ngôn ngữ và thói quen sinh hoạt, điều đó tốn khá nhiều thời gian. Tôi vẫn thích nghi được cuộc sống ở Hàn. Tiếp theo là cuộc sống trung học của tôi. Trung học là thời điểm tôi hồi sinh. Lúc này tôi bắt đầu ra ngoài nhiều hơn, nên tôi tiếp xúc nhiều hơn với cuộc sống địa phương đồng thời, làm quen được với nhiều người bạn Hàn Quốc. Ngôn ngữ của tôi cũng dần được cải thiện, tôi cũng thường xuyên ra ngoài hơn sự nhạy cảm và nhận thức văn hóa của tôi cũng dần phát triển. Tôi nhận ra mình bắt đầu chú ý đến những khác biệt rõ ràng, cả về hình thể và văn hóa, giữa bản thân và mọi người xung quanh. Một trong những điều mà tôi nhận thấy rất rõ ràng, là sự khác biệt về ngoại hình. Trong một nền văn hóa mà làn da và tông màu da được đề cao, làn da trắng sáng, không tỳ vết được coi là biểu tượng của vẻ đẹp và thanh lịch. Khiến tôi cảm thấy rất lạc lõng. Một trong những khác biệt văn hóa tôi nhận ra là các lớp học thêm (hagwons). Ở trung học, đa số bạn bè tôi đều đến cỡ 2 hoặc 3 lớp học thêm theo từng môn học. Nhưng tôi không đến bất kỳ lớp học nào. Liệu tôi có bị tụt hậu không? Tôi có gặp khó khăn với việc học không? Chắc chắn là không. Rồi tôi bắt đầu tự hỏi, tại sao mọi người lại đi học tại lớp học thêm nếu họ không gặp khó khăn lớp học thêm sẽ dạy trước những kiến thức mà ở trường chưa dạy sao? Sau đó, tôi hiểu hơn về văn hóa lớp học thêm (Hagwons) của Hàn Quốc. Dữ liệu từ Cơ quan Thống kê Hàn Quốc Bộ Giáo dục Hàn Quốc báo cáo, chỉ riêng năm 2022 Hàn Quốc đã chi hơn 20 tỷ đô la cho giáo dục tư nhân. Tôi đã thảo luận về văn hóa mới lạ này với bạn bè và gia đình tôi, vài người bạn tôi tin họ cần các lớp học thêm để theo kịp tiến độ học tập Và vài thành viên trong gia đình của họ cũng tin rằng đến lớp học thêm là điều cần thiết. Nhưng tôi hiểu họ cần các lớp học thêm để theo kịp tiến độ học tập. Trong một nghiên cứu được tạp chí Innovation in Aging công bố Zaheer và các cộng sự đã nhận thấy người lớn tuổi thường dễ thực hiện các hành vi phân biệt chủng tộc và tỏ thái độ bài ngoại hơn người trẻ. Hơn nữa, nghiên cứu tập trung vào việc phân hóa tuổi tác đóng vai trò là một yếu tố ảnh hưởng đến phản ứng của người trẻ đối với chứng bài ngoại. Thông tin này đã thu hút tôi vì năm 2017, tôi đã trải qua một sự kiện đáng nhớ và nó khá tồi tệ. Tôi đã nghe thấy những học sinh tiểu học buông lời lăng mạ chủng tộc với nhau và những lời lăng mạ chủng tộc họ sử dụng thô tục đến mức tôi không muốn nhắc lại. Tôi cũng hiểu được rằng điểm chính của chứng bài ngoại ở Hàn không chỉ hướng đến những người có làn da tối màu mà là đối với người nước ngoài nói chung cho dù họ là người Trung Quốc, Nhật Bản hay Bắc Mỹ. Những phát hiện này thu hút tôi vì tôi biết người nước ngoài ở mọi chủng tộc đều phải đối mặt với một số định kiến, nhưng đối với những người có làn da tối màu sẽ còn tồi tệ hơn. Dù tôi đã phải đối mặt với rất nhiều định kiến chủng tộc và phân biệt đối xử trong suốt thời gian qua, tôi đã học cách đối phó những bạo lực này và tôi cũng học cách đối mặt với chúng. Phương pháp của tôi cũng rất đơn giản. Tôi học cách để phát triển bản sắc văn hóa tích cực và ý thức mạnh mẽ về bản thân. Tôi nhận ra thông tin sai lệch của những kẻ xa lánh này đang muốn truyền bá, cùng với sự thiếu hiểu biết của họ. Một trong những sai lầm lớn nhất có thể mắc phải là tham gia mà không nhận ra những hành động bạo lực này cần tránh xa và không gia nhập với chúng. Sự nghi ngờ dẫn đến sẽ tuyệt vọng và tự nghi ngờ bản thân. Tôi muốn kết thúc bằng một lời khuyên. Hãy luôn là chính mình! Cuộc đời tựa chuyến tàu lượn siêu tốc, sẽ có lúc thăng lúc trầm nhưng bạn có quyền chọn la hét hay tận hưởng nó. Cảm ơn đã lắng nghe!